Báo chí và pháp luật ở Mỹ
Sinh hoạt đầu tiên trong ngày của người dân Mỹ có lẽ là đọc báo, nếu không kể tiết mục vệ sinh cá nhân. Nhìn hình thức bên ngoài của tờ báo Mỹ trông rất đã con mắt: tờ báo dầy cộm như cuốn sách, giá bán lẻ chỉ có 50 xu (cents), cộng thêm hình ảnh rất đẹp, bắt mắt, cộng thêm nội dung cực kỳ phong phú, đủ mọi thứ trên đời, từ chuyện tình bê bối hấp dẫn của tổng thống Mỹ cho đến việc hướng dẫn mátxa bằng nước nóng như thế nào để sống lâu hay quảng cáo thuốc trị hói đầu một lần là tóc mọc xanh mướt như trai mười tám…
Báo chí Việt Nam nhiều tờ tạp chí đạt tiêu chuẩn
hình thức rất cao, nhưng cũng có nhiều tờ báo thường ngày trông thật chán đời,
hình ảnh lem nhem, bài vở lôm côm, giấy thì đen thui như cơm cháy, đọc nhiều
chắc chắn bị loạn thị. Dân Mỹ đọc báo cũng khá kỳ lạ: không bao giờ ngồi đọc hết
tất cả mục trong tờ báo như dân ta. Tờ báo Mỹ chia làm nhiều xấp, chẳng hạn xấp
thể thao, xấp tin khu vực (metro region), xấp về kinh doanh (business),v.v. Một
người thích kinh doanh sẽ lấy riêng xấp này ra đọc còn bỏ nguyên tờ báo dầy cộm
còn lại vào thủng rác, hay lịch sự hơn, để lại trên băng xe điện ngầm (subway)
cho người khác đọc ké.
Báo chí Mỹ khác báo chí Việt Nam ở chỗ có nhiều khuynh hướng
khác nhau. Đọc báo Việt Nam
chán nhất là mục bình luận về chính sách nhà nước: phóng viên nào cũng viết na
ná như nhau. Chỉ cần đọc một tờ là biết cả trăm tờ khác, học một biết mười.
Đọc báo Mỹ chẳng hạn tờ Boston Globe có khuynh
hướng chống Bill Clinton và theo phe Kenneth Starr trong vụ bê bối Monica
Lewinsky nên lời lẽ rất gay gắt trong việc phê bình, nhưng tờ New York Times
thì lời lẽ ôn hòa hơn, không nặng lời sỉ vả, cũng không đăng tải những lá thư
mạt sát Bill Clinton theo kiểu Boston Globe. Tờ Boston Herald thì thiên về
chồng Monica Lewinsky, cho rằng đây là một âm mưu của Đảng Cộng Hòa nhằm triệt
hạ uy tín Bill Clinton. Tạp chí People, chuyên khai thác những chuyện tình giật
gân của các siêu sao màn bạc, thì đăng toàn chuyện rùng rợn không báo nào dám
đăng. Chẳng hạn Monica thú nhận rằng nàng đã cố gắng để được “đeo ba lô ngược”
với Clinton nhằm khóa chân “chàng” vĩnh viễn trong “vòng tay tình ái” và hi
vọng chàng sẽ ly dị đương kim đệ nhất phu nhân để chung sống với nàng. Nhưng
ước vọng cho ra đời một Clinton “nhí” không thành nên nàng “đành” giữ lại
“chiếc áo” trời đánh để mai sau “chàng” có phủ nhận nàng sẽ đưa ra y hệt như
Kiều tố cáo Sở Khanh: “Còn tiên tích việt ở tay/ Rõ ràng mặt ấy mặt này chứ
ai” (Kiều: 1183 – 1184). Kiều khôn ngoan giữ lại tiền tích việt, cũng như
Monica giữ lại chiếc áo, để nguyên xi “tình trạng cũ” cho Clinton cứng họng, dành phải mặt mũi méo xẹo
xin lỗi toàn thể quốc dân đồng bào: “phụ tình án đã rõ ràng/ Dơ tuồng nghỉ
mới kiếm đường tháo lui”. Sở Khanh “quê” quá nên tháo lui, còn Clinton
“quê” thì chơi bạo: ném luôn cho Afghanistan và Sudan mấy “quả” khiến báo chí
rụng rời, quên tuốt “chuyện tình thế kỷ”. Ngẫm nghĩ cũng thấy dân Mỹ là thứ dân
kỳ lạ nhất trên đời. Không ở nơi đâu trên hành tinh này lại nhiều tội ác và lắm
sự đồi trụy nhiễu nhương như ở Mỹ, nhưng cũng không nơi đâu lắm sự đạo đức giả
như ở đây. Tổng thống, theo hiến pháp, chỉ là người đứng đầu ngành hành pháp,
điều khiển việc cai trị quốc gia, đâu phải là một ông thánh Ấn Độ. So với các
thành tích động trời của Kennedy thì Clinton
chỉ là đệ tử hạng bét. Nhưng có lẽ đó là hậu quả hay mặt trái của tự do, dân
chủ theo kiểu phương Tây. Ai cũng có quyền nhao nhao lên chửi bớt Clinton cho đã miệng,
trong khi đạo đức cá nhân chưa chắc gì ngon lành hơn ai.
Lạm bàn sang chuyện pháp luật hay tự do, chúng ta
có thể thấy ngay tự do hiểu theo kiểu Mỹ là một thứ tự do đặc biệt. Bạn có thể
một ngày kia nhận được lá thư của người hàng xóm yêu cầu bạn hãy đi cắt cỏ
trong sân nhà bạn ngay, nếu không y sẽ gọi cảnh sát. Theo cách hiểu của người
Việt Nam
thì: “Nhà tôi tôi lo, việc gì đến anh?” Nhưng ở Mỹ thì khác. Bạn không
có quyền để sân cỏ xung quanh nhà dơ dáy bẩn thỉu, hàng xóm sẽ vác đơn đi kiện
ngay, và bạn sẽ phải móc túi chi tiền cắt cỏ cho các “kỹ sư cây xanh” do thành
phố gởi đến để làm sạch sân nhà bạn. Việc chạy xe hơi ngoài đường cũng thế.
Không phải muốn đi kiểu nào cũng được. Cảnh sát giao thông Mỹ thì không bao giờ
có màn hạch sách hay dấm dúi ăn hối lộ, nhưng họ rất cứng rắn và không du di
bao giờ. Dù là đậu xe ở một nơi vắng tanh, bạn cũng sẽ ăn giấy phạt nếu đậu
không đúng nơi đã quy định. Đặc biệt là đậu gần ống nước (hydrant) dùng để cứu
hỏa hay trên lối đi dành cho người đi bộ thì mạt nhất bạn cũng phải chi ra 75
đô tiền phạt. Như vậy nền tảng của tự do, một cách nghịch lý, lại chính
là pháp luật. Không có pháp luật thì tự do cũng bốc hơi, trở thành một thứ vô
chính phủ, vô kỷ luật, mạnh ai nấy làm theo sở thích riêng, và rốt cục đưa đến
luật rừng.
Một ví dụ khác là chuyện sử dụng súng cá nhân.
Sau những vụ thảm sát bằng súng ngắn do trẻ em gây ra rất nhiều người phẫn nộ
yêu cầu chính phủ phải ra lệnh cấm tàng trữ súng và các loại vũ khí khác trong
nhà. Thoạt nghe thì yêu cầu này rất hữu lý, nhưng nếu theo dõi sự tranh luận
trên TV giữa hai phe có quan điểm đối lập thì chúng ta sẽ thấy phe có quan điểm
cần phải có súng để tự vệ không phải là vô lý. Họ lập luận rằng chính phủ hoàn
toàn bất lực trong việc bảo vệ họ nên họ phải trang bị súng để tự vệ.
Việc cấm tư nhân tàng trữ súng chẳng nhằm nhò gì
với bọn tội phạm chuyên nghiệp vì bọn chúng kiếm ra súng lậu không khó khăn gì.
Như vậy tư nhân, khi không còn được phép giữ súng trong nhà để tự vệ, càng trở
thành mồi ngon cho bọn tội phạm, vì giờ đây chỉ chúng là có vũ khí. Những cuốn
phim Death Wish gồm nhiều tập do Charles Bronson thủ vai chính chính
là thể hiện quan điểm này.
Báo chí chính là công cụ đắc lực trong việc trình
bày mọi quan điểm khác nhau về các vấn đề chính trị, văn hóa, xã hội. Báo chí
cũng ảnh hưởng một cách trực tiếp đến việc sống và sinh hoạt như những cá thể
tự do trong một xã hội mở, khai phóng, nhưng đặt nền trên một hệ thống pháp lý
chặt chẽ. Mối quan hệ này cần được nghiên cứu và khai thác sâu xa hơn nữa trong
định hướng phát triển cộng đồng và xã hội.
( SUNLAW FIRM sưu tầm)