Mắm tôm Hậu Lộc được bảo hộ chỉ dẫn địa lý
Mắm tôm Hậu Lộc là loại mắm đầu tiên vừa được Cục Sở hữu trí tuệ cấp giấy chứng nhận đăng ký chỉ dẫn địa lý. Như vậy, chỉ có mắm tôm sản xuất ở huyện Hậu Lộc thuộc tỉnh Thanh Hóa mới được dùng tên “Mắm tôm Hậu Lộc”. Mắm tôm sản xuất ở nơi khác không được dùng tên này.
17 chỉ dẫn địa lý đã được bảo hộ tại Việt Nam
Theo báo Pháp luật TP.HCM, mắm tôm Hậu Lộc được sản xuất từ moi biển, không
lẫn các hải sản khác như tôm, cua, ốc, mực... Vùng biển huyện Hậu Lộc gần cửa
lạch nên con moi nhanh lớn và chất lượng tốt hơn. Điểm đặc biệt ở vùng này là
độ mặn của nước biển thấp hơn nên moi mỏng vỏ mà chắc thịt. Nhờ điều kiện địa
lý cộng thêm kinh nghiệm truyền thống đã tạo nên sự khác biệt cho mắm tôm Hậu
Lộc. Mắm có hương vị và mùi thơm đặc trưng, vị ngọt đằm có hậu. Mắm tôm màu sim
chín, mịn, không còn lẫn muối hạt. Đặc biệt, mắm tôm Hậu Lộc sền sệt nên có thể
vun mắm thành đống, sau đó mới xẹp dần.
Tính cả mắm tôm Hậu Lộc thì hiện đã có 17 chỉ dẫn địa lý trong nước được
đăng ký như nước mắm Phú Quốc, cà phê Buôn Ma Thuột, bưởi Đoan Hùng, vải thiều
Thanh Hà, chè Tân Cương, xoài cát Hòa Lộc... Ngoài ra, có hai chỉ dẫn địa lý
nước ngoài là rượu Cognac (của Pháp) và rượu
Pisco (của Peru)
cũng được công nhận.
Chỉ dẫn địa lý là gì và điều kiện được bảo hộ ?
Chỉ dẫn địa lý là dấu hiệu dùng để chỉ sản phẩm có nguồn gốc từ khu vực, địa
phương, vùng lãnh thổ hay quốc gia cụ thể.
Các điều kiện địa lý liên quan đến chỉ dẫn địa lý là những yếu tố tự nhiên,
yếu tố về con người quyết định danh tiếng, chất lượng, đặc tính của sản phẩm
mang chỉ dẫn địa lý đó. Yếu tố tự nhiên bao gồm yếu tố về khí hậu, thuỷ văn,
địa chất, địa hình, hệ sinh thái và các điều kiện tự nhiên khác.
Chỉ dẫn địa lý cũng có thể gồm cả yếu tố về con người : bao gồm kỹ năng, kỹ
xảo của người sản xuất, quy trình sản xuất truyền thống của địa phương.
Luật sở hữu trí tuệ qui định về điều kiện chung đối với chỉ dẫn địa lý được
bảo hộ là:
1. Sản phẩm mang chỉ dẫn địa lý có nguồn gốc địa lý từ khu vực, địa phương,
vùng lãnh thổ hoặc nước tương ứng với chỉ dẫn địa lý;
2. Sản phẩm mang chỉ dẫn địa lý có danh tiếng, chất lượng hoặc đặc tính chủ
yếu do điều kiện địa lý của khu vực, địa phương, vùng lãnh thổ hoặc nước tương
ứng với chỉ dẫn địa lý đó quyết định.
Danh tiếng của sản phẩm mang chỉ dẫn địa lý được xác định bằng mức độ tín
nhiệm của người tiêu dùng đối với sản phẩm đó thông qua mức độ rộng rãi người
tiêu dùng biết đến và chọn lựa sản phẩm đó.
Chất lượng, đặc tính của sản phẩm mang chỉ dẫn địa lý được xác định bằng một
hoặc một số chỉ tiêu định tính, định lượng hoặc cảm quan về vật lý, hoá học, vi
sinh và các chỉ tiêu đó phải có khả năng kiểm tra được bằng phương tiện kỹ
thuật hoặc chuyên gia với phương pháp kiểm tra phù hợp.
Các điều kiện địa lý liên quan đến chỉ dẫn địa lý là những yếu tố tự nhiên,
yếu tố về con người quyết định danh tiếng, chất lượng, đặc tính của sản phẩm
mang chỉ dẫn địa lý đó.
Cũng theo qui định tại Luật Sở hữu trí tuệ, các đối tượng sau đây không được
bảo hộ với danh nghĩa chỉ dẫn địa lý:
1. Tên gọi, chỉ dẫn đã trở thành tên gọi chung của hàng hoá ở Việt Nam. Ví dụ :
“sông nước Cửu Long” để chỉ khu vực đồng bằng sông Cửu Long. Doanh nghiệp không
thể lấy tên gọi này để làm tên hàng hóa của mình.
2. Chỉ dẫn địa lý của nước ngoài mà tại nước đó chỉ dẫn địa lý không được
bảo hộ, đã bị chấm dứt bảo hộ hoặc không còn được sử dụng;
3. Chỉ dẫn địa lý trùng hoặc tương tự với một nhãn hiệu đang được bảo hộ,
nếu việc sử dụng chỉ dẫn địa lý đó được thực hiện thì sẽ gây nhầm lẫn về nguồn
gốc của sản phẩm. Ví dụ : đã có nhãn hiệu nước mắm Phú Quốc thì không thể đăng
ký chỉ dẫn địa lý là Nước mắm Phú Quốc 2 – “tương tự”.
4. Chỉ dẫn địa lý gây hiểu sai lệch cho người tiêu dùng về nguồn gốc địa lý
thực của sản phẩm mang chỉ dẫn địa lý đó.
(Ecolaw.vn)