Nền tảng văn hóa kém, doanh nhân khó thành đạt
Doanh nhân tài trợ văn hóa - hay xã hội hóa văn hóa - thực chất đang góp phần vào động lực thúc đẩy xã hội phát triển. Như thế, chính họ mới có cơ hội để thành công. Không có một doanh nhân chân chính nào có thể thành đạt được trên nền tảng văn hoá xã hội kém phát triển!
Văn hóa cao, doanh nhân mới phát triển
- Thưa nhà văn Nguyễn Khắc Phục,
ông nhìn nhận và đánh giá như nào về vai trò, vị thế của doanh nhân và
sự thay đổi từ trước tới nay?
Ông Nguyễn Khắc Phục: Vai trò doanh nhân chưa bao giờ thay đổi. Chính chúng ta mới là người thay đổi cách nhìn về vị trí của họ.
Ví dụ, một ngày, ta thấy mặt trời mọc
và lặn, nhưng thực tế đâu có phải vậy. Đó gọi là cái nhìn biểu kiến,
xuất phát từ giới hạn vật lí trong mắt nhìn của con người!
Trong xã hội cũng vậy, chúng ta nhìn
nhận doanh nhân qua những thành kiến của chính mình. Bởi vậy, trong
lòng miền Bắc XHCN, khi tất cả làm việc thuộc nhà nước, mua bán có tem
phiếu, phân phối... thì doanh nhân là vô nghĩa.
Nhưng ngay cả lúc đó, doanh nhân vẫn
làm các công việc của họ một cách âm thầm. Vì tem phiếu cũng có cách để
buôn bán. Có người ăn được gạo nhưng chỉ có tem phiếu bobo, có người
ăn được bobo nhưng chỉ có tem phiếu gạo. Họ nghĩ ra cách đem tem phiếu
từ nơi này tới nơi khác, trao đổi buôn bán với người có phiếu nhưng
không có nhu cầu...
Như thế, vai trò của doanh nhân chưa
bao giờ thay đổi. Chỉ có điều là có khi họ nổi lên hay chìm lắng, có
khi họ được công nhận, nhưng có khi bị lăng mạ... cái chính là thái độ
của chúng ta đối với họ như thế nào mà thôi.
Tóm lại, do cái nhìn biểu kiến của chúng ta mà nhiều khi chưa thấy hết được vai trò của người doanh nhân trong các giai đoạn.
 |
| Nhà văn, nhà biên kịch, đạo diễn Nguyễn Khắc Phục (ảnh Tất Đạt) |
- Để giúp doanh nhân thể hiện đúng
vai trò của mình trong việc phát triển văn hóa, đặc biệt là tài trợ văn
hóa, có nhất thiết chúng ta cần phải xã hội hóa mạnh hơn các hoạt động
văn hóa, nghệ thuật, thưa ông?
Cái gọi là "xã hội hóa" là chữ. Chúng
ta bứng một cái cây ở ngoài tự nhiên đem vào trong lồng kính. Nhưng cái
cây đó héo mòn dần, người ta mới đem cây đó trả về chỗ cũ.
Cái cây đó có chất dinh dưỡng của đất, có ánh sáng để quang hợp đã đơm hoa kết trái... Và người ta gọi đó là "xã hội hóa"!!!
Người doanh nhân theo đúng nghĩa luôn
cần một xã hội phát triển. Chỉ những người "buôn gian bán lận" - "con
buôn" mới cần xã hội mờ mịt, hỗn loạn để dễ bề làm ăn.
Còn doanh nhân chân chính lại cần một
xã hội phát triển với động lực chính là sự đi lên của văn hóa! Có thể
hiểu văn hóa mà tôi nói đến là toàn bộ cách ứng xử của con người với
bên ngoài và với chính mình.
Thế thì, doanh nhân tài trợ văn hóa -
hay xã hội hóa văn hóa - thực chất họ đang góp phần vào động lực thúc
đẩy xã hội phát triển. Như thế, chính họ mới có cơ hội để thành công.
Không có một doanh nhân chân chính nào có thể thành đạt được trên nền
tảng văn hoá xã hội kém phát triển!
"Xã hội hóa" văn hoá đừng "đánh bùn sang ao"
- Thưa ông, từ hàng ngàn năm trước,
trình độ xã hội hóa của chúng ta đã phát triển ở mức cao. Trong lễ
hội, người dân cả làng, nam - phụ - lão - ấu không phân biệt đều tham
gia. Nhưng ngày nay, dường như nhân dân trở thành khán giả trong khi
những hoạt động truyền thống lại có những lực lượng chuyên hoặc bán
chuyên được thuê về thay thế. Phải chăng ta đang xã hội hóa sai cách?
Đó không chỉ là xã hội hóa ở trình độ cao, mà đó chính là bản chất
của nó. Ngày xưa, các lễ hội văn hoá, nghệ thuật phục vụ rất nhiều nhu
cầu của con người, trong đó có việc giải phóng con người khỏi các
khuân khổ hà khắc, giải phóng bức xúc tính dục, cân bằng xã hội do các
luật lệ, thành kiến của phương thức châu Á vốn kìm nén con người. Ngoài
ra, lễ hội xưa bổ khuyết cho các trật tự và sự khép kín của các làng.
Để con người được sống thì người ta tổ
chức ít nhất một hai ngày như vậy trong năm và người dân dều tham gia
vào thảo mãn các mục đích của mình. Đó chính là biểu hiện của sinh hoạt
dân chủ trong xã hội cổ đại nguyên thủy của Việt Nam.
Ngày nay, chúng ta lại biến lễ hội thành dịch vụ, mà chỉ có lợi cho một số người.
Ví dụ một công ty truyền thông nhận
làm một lễ hội, các nhà tài trợ nhảy vào... Tôi không nói chuyện tốt
xấu, đơn giản, mục đích của nó đã không liên quan tới những nguyên
nhân, mục đích của lễ hội truyền thống rồi.
Cho nên, cái gọi là "xã hội hóa" thực
chất là "đánh bùn sang ao". Các vai trò, vị trí vẫn luôn ở đó, tại
chúng ta thay đổi, cưỡng bức nó khác đi, phải theo ý mình. Như đem cây
vào trồng trong tủ kính, không thấy nó nở hoa kết trái thì lại phải trả
nó về với tự nhiên.
Nghĩa là, chúng ta đã phản tự nhiên và buộc lòng phải trả lại cho tự nhiên và gọi đó là "xã hội hóa"!
- Nhưng thưa nhà văn, năm qua chúng
ta đưa ra con số hơn 8.000 lễ hội văn hóa, nghệ thuật trong cả nước.
Như thế, có thể nói văn hóa, nghệ thuật được tài trợ bởi doanh nhân đã
phát triển rất mạnh đấy chứ?
Trong 8.000 lễ hội dư luận vừa phản
ánh, rất nhiều trong số đó xây dựng dưới dạng dịch vụ của nhà nước, nơi
mà người dân bị gạt ra thành khán giả, do đó không có lợi cho dân và
càng không có lợi cho doanh nghiệp. Tức là không làm phát triển văn hóa
mà đó chỉ là dịch vụ hóa văn hóa thôi! Điều này chỉ có hại, không có
lợi.
Trong văn hóa nghệ thuật cần dịch vụ,
như dịch vụ bán vé, đĩa... nhưng tuyệt đối không được dịch vụ hóa văn
hóa vì như thế là biến văn hóa thành các thương vụ tầm thường nhất.
 |
| Một bức tranh của nhà văn Nguyễn Khắc Phục |
-Vậy làm sao để đưa vai trò của doanh nhân trong sự phát triển văn hóa trở về với quy luật đúng của nó?
Đơn giản là trả lại cho họ môi trường
của chính mình. Trong xã hội luôn tồn tại luật. Luật bất thành văn và
luật thành văn như hiến pháp, pháp luật... Dưới luật còn có lệ. Lệ này
là kết quả của việc ứng xử theo thói quen, gọi là tập quán pháp - pháp
luật tạo dựng bởi tập quán chứ không dựa trên những suy tính kĩ lưỡng,
đúng đắn.
Thậm chí, ngày nay ở Việt Nam, chúng
ta vẫn hành xử theo lối đó, bất chấp lệ hay tập quán pháp đó chưa chắc
đã đúng. Thế thì, ngày nào vẫn còn tập quán pháp thì ngày đó doanh nhân
chưa khá lên được.
- Tức là ta phải đưa tài trợ văn hóa cũng như các nghĩa vụ phát triển văn hóa của doanh nhân vào thành luật cụ thể?
Không cần thiết. Nhà nước chớ can
thiệp quá mức vào cuộc sống mà vốn nó như thế. Hãy để cho nó như nó vốn
sống thế. Các doanh nhân, họ cần lễ hội cũng như cần sự phát triển văn
hóa, nghệ thuật - động lực phát triển xã hội - để họ có thể thành đạt
được.
Cần có tầm nhìn sâu hơn trong phát triển văn hóa
- Có một thực tế là doanh nhân
thường hướng tới lợi nhuận, trong khi các nhà văn hóa, nghệ thuật lại
hướng tới các mục đích khác. Ông suy nghĩ như thế nào về vấn đề này?
Với doanh nhân, có hai kiểu lợi nhuận.
Lợi nhuận trông thấy ngay sau các buổi tài trợ và lợi nhuận lâu dài.
Có những doanh nhân họ tài trợ theo cách thứ hai. Họ có tầm nhìn và
hiểu rằng phải hỗ trợ làm sao để những nơi nghèo khó như Hương Khê, Vụ
Quang (Hà Tĩnh), người dân sống được đã, rồi 5, 10, 20 năm sau xã hội
phát triển sẽ sinh ra các dịch vụ rồi họ mới hưởng lợi trên nền tảng
phát triển của khu vực...
Các doanh nhân cũng cần phân biệt được
các lợi ích ngắn hạn và các lợi ích dài hạn. Mà hai loại lợi ích này
phụ thuộc phản ứng văn hóa của họ với các diễn biến của đời sống.
Có những doanh nhân nhìn thấy ngay cái
lợi trong các tình huống. Nhưng có doanh nhân khác lại nhìn vào chiều
sâu và dài lâu hơn. Đó là doanh nhân có tầm nhìn xa. Họ tự thấy cần
phải hướng tới cái nghệ thuật truyền thống, bản sắc văn hóa truyền
thống. Vì tất cả đều vận động theo hình xoắn ốc.
Thế kỉ qua chứng kiến cuộc cách mạng
tình dục ở phương Tây và gần đây là châu Á với lối sống hết sức thoáng.
Nhưng từ xa xưa, như tôi nói đã có những lễ hội Giã La, rồi có các hội
mà người ta tắt đèn, để đổi vợ, để những người có cơ hội tìm lại nhân
tình cũ... Khi chúng ta đi mãi sau về ông cha, thì chúng ta sẽ tìm thấy
nhân loại.
Một doanh nhân có tầm nhìn xa phải
biết kích thích và khởi động trình tự dân tộc từ văn hóa, nghệ thuật cổ
truyền. Tôi chắc chắn một người thích các loại hình nghệ thuật cổ
truyền sẽ thích mua hàng Việt Nam hơn là mua sắm hàng hóa nước ngoài.
Thêm vào đó, phú quý sinh lễ nghĩa, khi chúng ta giàu mạnh lên thì tự chúng ta sẽ sản sinh ra những văn hóa, nghệ thuật...
Dàn xếp hợp lí trong phát triển văn hóa
- Nhưng thưa ông, phân công lao
động xã hội đã chỉ rõ người doanh nhân làm kinh tế, người lao động nghệ
thuật thì phải sáng tạo nghệ thuật. Nhưng có thể thấy, các họat động
văn hóa nghệ thuật thường thành công khi có sự tham gia của ít nhất hai
lực lượng này. Vậy làm sao để kết hợp được hai lực lượng đó trong công
cuộc phát triển văn hóa xã hội?
Có câu: "con phượng thì múa, con nghê
thì chầu", tức là mỗi người có nghề riêng và nó khẳng định rằng phải có
sự hài hòa trong xã hội.
Chúng ta cần dàn xếp văn hóa hợp lí.
Không phải là dàn xếp trong một sự vụ đơn giản mà là "điệu múa của Vũ
Trụ" (một kiểu dàn xếp hài hoà trong triết học Ấn Độ - pv): hài hòa
trong Tam Tài giữa Thiên - Địa - Nhân. Trong đó Thiên là vũ trụ, địa là
hoàn cảnh cụ thể, nhân là những con người với vai trò cụ thể...
- Thưa nhà văn, rõ ràng sự kết hợp
là "hết sức cần thiết và đương nhiên" như ông vừa nói, nhưng chúng ta
cũng nhìn thấy được sự rời rạc giữa các lực lượng này trong quá trình
phát triển văn hóa. Làm sao để thúc đẩy họ đến gần nhau và đóng góp vào
công cuộc xây dựng văn hóa chung?
Một cá nhân thì nhìn nhận như vậy,
nhưng những người lãnh đạo phải nhìn nhận khác. Người cầm quyền của các
nước hiểu rằng nếu một lĩnh vực phát triển quá thì chẳng còn chỗ nào
cho lĩnh vực khác phát triển cả.
Như vậy, triết lí cao nhất là cần ban lãnh đạo có tầm vóc, kiên định và có khả năng tổ chức thực hiện!
Và với doanh nhân khi tài trợ văn hóa,
họ cần hiểu rằng: có cái lợi ngắn hạn, cái lợi lâu dài; cái lợi trông
thấy ngay và cái lợi chưa thể lập tức trông thấy. Như thế, ta không thể
đòi hỏi họ phải đầu tư 10-15 năm cho văn hóa, mà cần khuyến khích họ
làm ngay những gì họ có thể làm trong khuôn khổ, tầm vóc của họ...
Theo Vnr500