Tính toán bồi thường thiệt hại trong tranh chấp hợp đồng
Tranh chấp giữa một Cty Pháp (người mua) và một Cty Italia (người bán). Do hàng hóa người bán giao không phù hợp với hợp đồng, người mua hủy hợp đồng và đòi bồi thường thiệt hại. Hai bên tranh cãi về số tiền bồi thường. Tranh chấp được xét xử tại Tòa Phúc thẩm tại thành phố Rennes (Pháp), bản án ngày 27/05/2008. Công ước Vienna năm 1980 về hợp đồng mua bán hàng hóa quốc tế (cụ thể là các điều 25, 35, 47, 49, 75 và 77) đã được áp dụng để giải quyết tranh chấp.
Một trong những vấn đề khó khăn và hay
gây tranh cãi trong các tranh chấp, đó là việc tính toán số tiền bồi
thường thiệt hại mà bên vi phạm phải trả cho bên bị vi phạm. Để đòi bồi
thường thành công, các bên cần phải lưu ý tuân thủ một số nguyên tắc cơ
bản.
Diễn biến tranh chấp
Cty Pháp đã ký với Cty Italia một số hợp đồng mua
miếng lót ngực để sản xuất áo bơi với tổng số lượng là 17.600 đôi. Hàng
hóa được giao đến cho một Cty Tunisie để gia công. Trong quá trình gia
công, người mua phát hiện ra các miếng lót ngực không phù hợp với yêu
cầu về chất lượng đã được quy định trong hợp đồng và trả lại hàng. Ngày
3/11/2003, người bán Italia đề nghị sẽ sửa chữa hàng hóa và sẽ giao
hàng hóa phù hợp trong thời gian 5 tuần. Tuy vậy, người bán đã không
thực hiện được việc sửa chữa hàng hóa trong thời gian nói trên. Ngày
11/12/2003, người mua tuyên bố hủy hợp đồng và đòi người bán bồi thường
32.490 eur, bao gồm 2 khoản sau:
1. Chi phí sản xuất lô áo bơi tại Tunisie từ miếng lót ngực không đạt chất lượng: 16.290 eur (1800 áo x chi phí 9,05 eur/áo)
2. Thiệt hại (do chênh lệch giá) khi mua miếng lót
ngực để thay thế. Cty người mua, vào tháng 12/2003 đã phải đặt hàng mua
gấp 16.200 đôi miếng lót ngực từ một nhà cung cấp T khác và vì mua gấp
cũng như không có vị thế đàm phán nên phải chấp nhận mức giá cao hơn 1
eur so với mức giá trong hợp đồng, dẫn đến thiệt hại là 16.200 eur.
Người bán phản đối các khoản bồi thường nói trên và cho rằng các khoản này là không hợp lý.
Phán quyết của Tòa án:
Tòa án cho rằng hợp đồng được điều chỉnh bởi Công
ước Vienna năm 1980 của Liên Hợp Quốc về hợp đồng mua bán hàng hóa quốc
tế (CISG) vì cả Pháp và Italia đều là thành viên của Công ước này.
Tòa áp dụng các điều 25, 35, 47 và 49 CISG để khẳng
định trong trường hợp này, người mua có quyền hủy hợp đồng do người bán
đã vi phạm cơ bản hợp đồng và không thể sửa chữa hàng hóa trong khoảng
thời gian mà người mua đã gia hạn thêm.
Về các khoản mà người mua đòi bồi thường, tòa án lập luận như sau:
Khoản 1: Theo các thư từ trao đổi giữa các bên trong
quá trình giải quyết tranh chấp, vào thời điểm phát hiện ra sự không
phù hợp của hàng hóa, mới có 860 đôi miếng lót ngực được đưa vào sản
xuất. Tuy vậy, phải đợi 3 ngày sau thì Cty người mua mới cho lệnh dừng
dây chuyền sản xuất áo bơi tại Tunisie, làm cho số lượng áo bơi được sản xuất tăng lên 1800. Tòa dẫn chiếu đến điều 77 CISG liên quan đến nguyên tắc hạn chế tổn thất, theo đó, bên bị vi phạm phải áp dụng những biện pháp hợp lý căn cứ vào các tình huống cụ thể để hạn chế tổn thất do sự vi phạm hợp đồng gây ra.
Tòa cho rằng, trong trường hơp này, đáng lẽ người
mua phải hành động nhanh chóng hơn để giảm bớt thiệt hại. Hơn nữa, chi
phí sản xuất áo bơi (9,05 eur/áo) do người mua tính là chưa hợp lý vì
chi phí nhân công trung bình để sản xuất áo bơi tại Tunisie thấp hơn ở
Pháp rất nhiều, chỉ khoảng 1 eur/áo. Với những lập luận đó, Tòa án cho
rằng người mua chỉ được đòi bồi thường thiệt hại số tiền là 3.000 eur.
Khoản 2: Để xem xét khoản thiệt hại do mua hàng thay
thế, tòa án áp dụng điều 75 CISG: Khi hợp đồng bị hủy và nếu bằng một
cách hợp lý và trong một thời hạn hợp lý sau khi hủy hợp đồng, người
mua đã mua hàng thay thế hay người bán đã bán lại hàng thì bên đòi bồi
thường thiệt hại có thể đòi nhận phần chênh lệch giữa giá hợp đồng và
giá mua thay thế hay bán lại hàng. Khi so sánh giá một đôi miếng lót
ngực theo hợp đồng là 0,93 và 0,98 eur và giá mua thay thế là 1,98, tòa
án thấy rằng chênh lệch giá là quá lớn và bất hợp lý. Tòa cho rằng,
việc mua hàng thay thế vì thế đã không đáp ứng được yêu cầu về tính hợp
lý được quy định tại điều 75 CISG. Vì thế, khoản thiệt hại này bị tòa
bác bỏ.
Tòa án ra phán quyết rằng người mua chỉ đòi được 3.000 eur chứ không phải là 32.490 eur.
Bài học kinh nghiệm
Tranh chấp này cho thấy, để đòi bồi thường thiệt hại
thành công, bên bị vi phạm phải tuân thủ hai nguyên tắc rất quan trọng
sau đây:
Thứ nhất, nguyên tắc hạn chế tổn thất. Theo đó, bên
đòi bồi thường thiệt hại phải áp dụng những biện pháp hợp lý để hạn chế
tổn thất. Trong trường hợp này, một cách hợp lý, người mua Pháp đáng lẽ
có thể hạn chế đáng kể thiệt hại bằng cách ngừng ngay dây chuyền sản
xuất khi phát hiện sự không phù hợp của hàng hóa.
Thứ hai, nguyên tắc các khoản thiệt hại phải được
tính toán và chứng minh một cách hợp lý. Nguyên tắc này không cho phép
các bên thổi phồng thiệt hại của mình lên một cách vô căn cứ, bất hợp
lý. Trong tranh chấp này, tòa án đã dựa vào giá hàng, giá nhân công
cũng như mức giá của thị trường để nhận định rằng các thiệt hại mà
người mua tính toán là bất hợp lý, không khách quan, không phù hợp với
thực tiễn.
Cả hai nguyên tắc này đều được ghi nhận bởi pháp
luật hợp đồng thương mại của VN (Điều 302 và 305 Luật Thương mại 2005).
Như vậy, các nguyên tắc về đòi bồi thường thiệt hại của VN và CISG là
khá tương thích và vì vậy, các DN VN có thể tham khảo các tranh chấp về
CISG để rút ra bài học kinh nghiệm cho mình.
SOURCE: BÁO DIỄN ĐÀN DOANH NGHIỆP VIỆT NAM - TS. NGUYỄN MINH HẰNG – Đại học Ngoại thương
Trích dẫn từ:http://dddn.com.vn/20100608033555560cat104/tinh-toan-tien-boi-thuong-thiet-hai.htm