Tranh chấp sở hữu: 7 năm tranh chấp tài sản đấu giá
Năm 1996, ông Nguyễn Văn Vĩnh thế chấp 7.700 m2 đất ở tại huyện Hòa Thành, tỉnh Tây Ninh để vay ngân hàng 100 triệu đồng. Vì ông Vĩnh không có khả năng thanh toán nợ nên ngân hàng đã kiện ra tòa. Theo quyết định công nhận sự thỏa thuận của các đương sự, ông Vĩnh phải trả dứt nợ vào cuối tháng 10-1997. Nhưng rồi ông Vĩnh không trả được nợ nên phần đất trên bị bán đấu giá.
Một m2 đất = 1,5 kg thịt heo!
Trung tâm Bán đấu giá tài sản Tây Ninh đã hai lần tổ chức bán đấu giá đất
nhưng không thành. Vì vậy, tài sản được chuyển cho ngân hàng bán đấu giá. Năm
2002, bà V. đã mua được phần đất trên với giá 385 triệu đồng và được UBND huyện
Hòa Thành cấp “giấy đỏ”.
Như Pháp Luật TP.HCM từng thông tin, ông Vĩnh đã có đơn khiếu nại,
đồng thời khởi kiện ngân hàng ra tòa nhằm yêu cầu hủy việc đấu giá. Theo ông,
ngân hàng đã dựa vào giá định từ năm 1998 làm giá khởi điểm trong khi giá đất
vào năm 2002 đã tăng lên rất nhiều. Tính ra một m2 đất của ông Vĩnh giá chỉ 50
ngàn đồng. Giá này vào thời điểm đó chưa mua nổi 10 kg gạo hay một ký rưỡi thịt
heo.
Tháng 6-2006, TAND tỉnh Tây Ninh đã xử cho ông Vĩnh thua kiện. Tòa này cũng
thừa nhận ngân hàng đã không định giá lại tài sản thế chấp. Tuy nhiên, giá khởi
điểm đó tương đương với khung giá do UBND tỉnh Tây Ninh quy định năm 2001. Việc
không định giá lại không làm cho tài sản bị đưa ra đấu giá với mức thấp hơn,
thậm chí nó còn giúp ông Vĩnh được giảm bớt chi phí.
Không đồng ý với lập luận của cấp sơ thẩm, ông Vĩnh đã kháng cáo. Tháng
11-2006, Tòa phúc thẩm TAND tối cao mở phiên xử phúc thẩm và giữ nguyên bản án
sơ thẩm. Từ đó đến nay, ông Vĩnh liên tục nộp đơn xin giám đốc thẩm nhưng chưa
thấy hồi âm.
Lấn cấn vị trí đất
Đến giữa năm 2007, bất ngờ bà V. nộp đơn kiện đòi ông Vĩnh trả đất. Bà V.
cho rằng 7.700 m2 đất trúng đấu giá có cận phía đông giáp với quốc
lộ 22B. Tính ra căn nhà ông Vĩnh đang ở có một phần nằm trên đất của bà, một
phần nằm trên lộ giới. Do vậy, bà yêu cầu ông Vĩnh dời nhà trả đất cho bà.
Riêng phần nằm trên lộ giới thì bà phải được hưởng tiền bồi thường đất, còn ông
Vĩnh chỉ được nhận tiền bồi thường nhà.
Ông Vĩnh lại bảo 7.700 m2 đất được tính từ hè nhà ông trở về sau
chứ không tính từ quốc lộ 22B. Trừ đi diện tích bán đấu giá, ông còn lại khoảng
1.000 m2 đất. Căn nhà ông đang ở không nằm trong diện tích 7.700 m2
đất bà V. đã mua nên yêu cầu của bà V. không hợp lý.
Tháng 9-2008, TAND tỉnh Tây Ninh mở phiên xử sơ thẩm tranh chấp này. Cấp sơ
thẩm xác định phần diện tích đất nằm trên lộ giới không thuộc quyền sử dụng của
ông Vĩnh, cũng chẳng thuộc về bà V. Vì bà V. rút yêu cầu nhận tiền bồi thường
phần đất lộ giới nên số tiền này được giao cho ông Vĩnh. Xét hoàn cảnh khó khăn
của ông Vĩnh, cấp sơ thẩm tuyên cho ông được tạm thời sử dụng phần đất thuộc lộ
giới cho đến khi nhà nước tiếp tục giải phóng mặt bằng. Ngoài ra, ông Vĩnh phải
dời một phần nhà phía sau để giao trả đất cho bà V.
Ông Vĩnh lại kháng cáo với lý do nhà của mình không hề lấn vào đất bà V.
Cuối năm 2006, UBND huyện Hòa Thành từng có công văn yêu cầu Công ty cổ phần Đo
đạc địa chính Tây Ninh cung cấp thông tin về mảnh đất này. Phúc đáp bằng văn
bản, giám đốc công ty cho biết 7.700 m2 đất trên không nằm trong lộ
giới quốc lộ 22B, còn căn nhà ông Vĩnh đang ở nằm trọn trong phần lộ giới. Căn
nhà này vẫn được giữ nguyên trạng như trước đây.
Có lẽ tới đây cấp phúc thẩm cần xác minh, đo đạc hiện trạng đất tranh chấp
kỹ càng nhằm giải quyết đúng đắn vụ án, hạn chế khiếu nại kéo dài.
SOURCE: BÁO PHÁP LUẬT TPHCM - HOÀNG LAM
Trích dẫn từ:
http://www.phapluattp.vn/news/ban-doc/view.aspx?news_id=245106